“Chiều thanh vắng là đây âm thầm gió rì rào. Rừng cây chim muông lắng xuống canh thâu. Hỡi em thấu chăng tình, trong lòng bao trìu mến. Matxcơva bên chiều vắng thanh bình…” Những câu hát du dương trong ca khúc Chiều Matxcơva từ lâu như vẫn luôn vang vọng trong tâm trí nhiều người, tựa những ký ức về một nước Nga rất đỗi thân thương và yêu mến.
Hiển thị các bài đăng có nhãn Những trải nghiệm miễn phí tại Paris - Thủ đô nước pháp. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Những trải nghiệm miễn phí tại Paris - Thủ đô nước pháp. Hiển thị tất cả bài đăng
Chủ Nhật, 29 tháng 6, 2014
Thứ Sáu, 27 tháng 6, 2014
Pháp là điểm đến hấp dẫn nhất, Trung Quốc “vô địch” đi du lịch
Lần đầu tiên trong lịch sử nhân loại, số du khách trên hành tinh đạt ngưỡng 1 tỷ người vào năm 2013, cao gấp 4 lần so với cột mốc năm 1985. Nhiều địa điểm du lịch mới mở ra và 20% tổng du khách là người châu Á.
"Con gà đẻ trứng vàng" của Pháp
Nhờ có bãi biển trải dài trên 2.000 km, hai dãy núi Pyrénée và Alpes ngủ vùi dưới tuyết suốt mùa đông, nền nghệ thuật ẩm thực được xếp vào bậc nhất của thế giới, di sản văn hóa đa dạng, kiến trúc ngoại hạng... mà nước Pháp vừa được chọn là địa điểm du lịch hấp dẫn nhất thế giới trong năm 2013. Số du khách tham quan nước Pháp đi từ kỷ lục này đến kỷ lục khác. Cụ thể, năm 2012, 83 triệu du khách nước ngoài dừng chân trên quê hương của Victor Hugo. Thành tích của Pháp trội hơn hẳn so với số lượng du khách đến tham quan nước Mỹ trong cùng thời gian (61 triệu du khách) và Tây Ban Nha (58 triệu du khách). Trong đó, lượng du khách đến từ châu Âu và châu Á tăng mạnh. Tuy nhiên, số du khách đến từ châu Mỹ và châu Phi lại giảm đi đáng kể.
Năm 2011, ngành du lịch thu về cho nước Pháp hơn 41 tỷ euro, tương đương với 7 % tổng sản phẩm nội địa của nước này. Trong khi đó, hai lĩnh vực kinh tế quan trọng khác là ngành nông nghiệp và năng lượng, mỗi ngành chỉ tạo ra thêm có 30 tỷ euro hàng năm. Không dừng lại ở việc đem tiền về, ngành du lịch còn bảo đảm công ăn việc làm cho 2 triệu người lao động trên đất Pháp. Một yếu tố quan trọng khác, đây là một trong những lĩnh vực kinh tế hiếm hoi tạo nhiều cơ hội cho giới trẻ, dù không có bằng cấp cao, vẫn dễ hội nhập vào thị trường lao động. Đối với vùng Provence Alpes Côtes d’Azur nắng ấm ở miền nam, các hoạt động liên quan đến dịch vụ du lịch bảo đảm đến gần 12 % ngân sách của toàn vùng.
Dù tăng trưởng mạnh mẽ song ngành du lịch Pháp vẫn bộc lộ khá nhiều nhược điểm. Một trong số đó là từ gần 25 năm qua, nước Pháp ít chú trọng vào các chương trình đầu tư để nâng cấp các cơ sở hạ tầng phục vụ khách du lịch. Theo Cơ quan du lịch Pháp DGCIS, còn quá nhiều khách sạn bị coi là chưa đạt tiêu chuẩn quốc tế. Bên cạnh đó, người Pháp thường bị chê là "kém tiếng Anh", "lạnh lùng" và "không mấy hiếu khách". Ngoài ra, khách quốc tế đến Pháp không tiêu xài nhiều như khi họ tham quan Mỹ hay Tây Ban Nha. Tuy thu hút được đến 83 triệu du khách nước ngoài vào năm 2012 song du lịch Pháp chỉ thu được 43 tỷ euro. Trong khi đó, với khối lượng du khách chỉ bằng 3/4 so với của Pháp, nước Mỹ lại "móc túi" khách du lịch một cách hợp pháp tới 90 tỷ USD, cao hơn gấp đôi so với nước Pháp.
Nhờ có bãi biển trải dài trên 2.000 km, hai dãy núi Pyrénée và Alpes ngủ vùi dưới tuyết suốt mùa đông, nền nghệ thuật ẩm thực được xếp vào bậc nhất của thế giới, di sản văn hóa đa dạng, kiến trúc ngoại hạng... mà nước Pháp vừa được chọn là địa điểm du lịch hấp dẫn nhất thế giới trong năm 2013. Số du khách tham quan nước Pháp đi từ kỷ lục này đến kỷ lục khác. Cụ thể, năm 2012, 83 triệu du khách nước ngoài dừng chân trên quê hương của Victor Hugo. Thành tích của Pháp trội hơn hẳn so với số lượng du khách đến tham quan nước Mỹ trong cùng thời gian (61 triệu du khách) và Tây Ban Nha (58 triệu du khách). Trong đó, lượng du khách đến từ châu Âu và châu Á tăng mạnh. Tuy nhiên, số du khách đến từ châu Mỹ và châu Phi lại giảm đi đáng kể.
Năm 2011, ngành du lịch thu về cho nước Pháp hơn 41 tỷ euro, tương đương với 7 % tổng sản phẩm nội địa của nước này. Trong khi đó, hai lĩnh vực kinh tế quan trọng khác là ngành nông nghiệp và năng lượng, mỗi ngành chỉ tạo ra thêm có 30 tỷ euro hàng năm. Không dừng lại ở việc đem tiền về, ngành du lịch còn bảo đảm công ăn việc làm cho 2 triệu người lao động trên đất Pháp. Một yếu tố quan trọng khác, đây là một trong những lĩnh vực kinh tế hiếm hoi tạo nhiều cơ hội cho giới trẻ, dù không có bằng cấp cao, vẫn dễ hội nhập vào thị trường lao động. Đối với vùng Provence Alpes Côtes d’Azur nắng ấm ở miền nam, các hoạt động liên quan đến dịch vụ du lịch bảo đảm đến gần 12 % ngân sách của toàn vùng.
Dù tăng trưởng mạnh mẽ song ngành du lịch Pháp vẫn bộc lộ khá nhiều nhược điểm. Một trong số đó là từ gần 25 năm qua, nước Pháp ít chú trọng vào các chương trình đầu tư để nâng cấp các cơ sở hạ tầng phục vụ khách du lịch. Theo Cơ quan du lịch Pháp DGCIS, còn quá nhiều khách sạn bị coi là chưa đạt tiêu chuẩn quốc tế. Bên cạnh đó, người Pháp thường bị chê là "kém tiếng Anh", "lạnh lùng" và "không mấy hiếu khách". Ngoài ra, khách quốc tế đến Pháp không tiêu xài nhiều như khi họ tham quan Mỹ hay Tây Ban Nha. Tuy thu hút được đến 83 triệu du khách nước ngoài vào năm 2012 song du lịch Pháp chỉ thu được 43 tỷ euro. Trong khi đó, với khối lượng du khách chỉ bằng 3/4 so với của Pháp, nước Mỹ lại "móc túi" khách du lịch một cách hợp pháp tới 90 tỷ USD, cao hơn gấp đôi so với nước Pháp.
Khách du lịch ngày càng đổ xô tới Pháp.
Du khách Trung Quốc "bùng nổ"
Tính đến năm 2010, dân Đức là những người chịu khó du lịch nhất trên thế giới. Thế nhưng, trong hơn ba năm trở lại đây "chức vô địch" đã về tay Trung Quốc. Trung Quốc không chỉ là một cường quốc kinh tế, thương mại và quân sự mà còn là một siêu cường về mặt du lịch. Tuy rằng mới chỉ có 10 % dân số Trung Quốc có điều kiện tham quan nước ngoài nhưng chỉ chừng đó cũng đủ để Trung Quốc qua mặt Nhật Bản. Thống kê của Tổ chức Du lịch Thế giới năm 2012 cho thấy rằng đúng cách đây một thập niên, chỉ có 10 triệu du khách Trung Quốc du lịch ngoại quốc. Con số này đã nhảy vọt lên thành 83 triệu du khách vào cuối năm 2013.
Tuy nhiên, đây mới chỉ là điểm khới đầu. Vẫn theo Tổ chức Du lịch Thế giới, đến năm 2020, sẽ có tới 100 triệu người Trung Quốc chu du trên khắp thế giới. Hiện tại phần lớn các du khách Trung Quốc đến từ Bắc Kinh, Thượng Hải hay Quảng Châu. Nhưng trong thời gian gần đây, thì người dân ở những thành phố như Nam Kinh, Hạ Môn, Vũ Hán, Thành Đô bắt đầu có khuynh hướng đi nghỉ mát ở ngoại quốc. Do đời sống được nâng cao, lại có thêm ngày nghỉ khiến tầng lớp trung lưu Trung Quốc ngày càng có điều kiện du lịch nước ngoài.
Quan trọng hơn, du khách Trung Quốc cũng chịu chi nhiều tiền hơn. Cụ thể, năm 2012, du khách Trung Quốc khi tham quan nước ngoài chi ra 102 tỷ euro. Con số này tăng 12 % so với hồi năm 2011. Trung bình khi đến Pháp, mỗi du khách Trung Quốc xài 173 euro/ngày. Trong khi đó, người Nhật chi ra là 190 euro/ngày. Nghiên cứu gần đây nhất của tạp chí Hurun có trụ sở tại Thượng Hải, vốn được công bố vào đầu tháng 6/2013, cho biết hiện có tới gần 50 % du khách Trung Quốc thiên về các tour du lịch chỉ để mua hàng hạng sang và ngân sách của họ dễ dàng lên tới 5.000 USD mỗi một lần xuất ngoại.
Tuy nhiên, theo cơ quan tư vấn về khuyến mãi Global Blue của Mỹ, nhu cầu mua sắm và sở thích cũng như mục đích du lịch của các du khách Trung Quốc lại đang có dấu hiệu thay đổi. Cho đến những năm 2010 - 2011, du khách Trung Quốc chủ yếu là để đi mua sắm các mặt hàng hạng sang. Nhưng gần đây, họ muốn dành nhiều thì giờ để tham quan hơn trong chuỗi ngày ngắn ngủi được dừng trên đất Pháp. Việc mua sắm thì đã có internet và tầng lớp giàu có ở Trung Quốc không cần phải đi sang tận thủ đô Paris mới sắm được một chiếc túi sách tay của Hermes hay Louis Vuitton …
Song nhìn chung, các sản phẩm "de luxe" của Pháp vẫn rất "có giá" trong con mắt của những vị nhà giàu Trung Quốc. Hiện nay có tới 2,8 triệu người Trung Quốc đã trở thành triệu phú USD và Pháp là một trong ba điểm đến mà thành phần này chú ý tới nhiều hơn cả. Để mua sắm, họ chọn Pháp là thị trường lý tưởng số 1, trước Mỹ và Singapore, Thụy Sĩ, Anh Quốc và Italia.
Tính đến năm 2010, dân Đức là những người chịu khó du lịch nhất trên thế giới. Thế nhưng, trong hơn ba năm trở lại đây "chức vô địch" đã về tay Trung Quốc. Trung Quốc không chỉ là một cường quốc kinh tế, thương mại và quân sự mà còn là một siêu cường về mặt du lịch. Tuy rằng mới chỉ có 10 % dân số Trung Quốc có điều kiện tham quan nước ngoài nhưng chỉ chừng đó cũng đủ để Trung Quốc qua mặt Nhật Bản. Thống kê của Tổ chức Du lịch Thế giới năm 2012 cho thấy rằng đúng cách đây một thập niên, chỉ có 10 triệu du khách Trung Quốc du lịch ngoại quốc. Con số này đã nhảy vọt lên thành 83 triệu du khách vào cuối năm 2013.
Tuy nhiên, đây mới chỉ là điểm khới đầu. Vẫn theo Tổ chức Du lịch Thế giới, đến năm 2020, sẽ có tới 100 triệu người Trung Quốc chu du trên khắp thế giới. Hiện tại phần lớn các du khách Trung Quốc đến từ Bắc Kinh, Thượng Hải hay Quảng Châu. Nhưng trong thời gian gần đây, thì người dân ở những thành phố như Nam Kinh, Hạ Môn, Vũ Hán, Thành Đô bắt đầu có khuynh hướng đi nghỉ mát ở ngoại quốc. Do đời sống được nâng cao, lại có thêm ngày nghỉ khiến tầng lớp trung lưu Trung Quốc ngày càng có điều kiện du lịch nước ngoài.
Quan trọng hơn, du khách Trung Quốc cũng chịu chi nhiều tiền hơn. Cụ thể, năm 2012, du khách Trung Quốc khi tham quan nước ngoài chi ra 102 tỷ euro. Con số này tăng 12 % so với hồi năm 2011. Trung bình khi đến Pháp, mỗi du khách Trung Quốc xài 173 euro/ngày. Trong khi đó, người Nhật chi ra là 190 euro/ngày. Nghiên cứu gần đây nhất của tạp chí Hurun có trụ sở tại Thượng Hải, vốn được công bố vào đầu tháng 6/2013, cho biết hiện có tới gần 50 % du khách Trung Quốc thiên về các tour du lịch chỉ để mua hàng hạng sang và ngân sách của họ dễ dàng lên tới 5.000 USD mỗi một lần xuất ngoại.
Tuy nhiên, theo cơ quan tư vấn về khuyến mãi Global Blue của Mỹ, nhu cầu mua sắm và sở thích cũng như mục đích du lịch của các du khách Trung Quốc lại đang có dấu hiệu thay đổi. Cho đến những năm 2010 - 2011, du khách Trung Quốc chủ yếu là để đi mua sắm các mặt hàng hạng sang. Nhưng gần đây, họ muốn dành nhiều thì giờ để tham quan hơn trong chuỗi ngày ngắn ngủi được dừng trên đất Pháp. Việc mua sắm thì đã có internet và tầng lớp giàu có ở Trung Quốc không cần phải đi sang tận thủ đô Paris mới sắm được một chiếc túi sách tay của Hermes hay Louis Vuitton …
Song nhìn chung, các sản phẩm "de luxe" của Pháp vẫn rất "có giá" trong con mắt của những vị nhà giàu Trung Quốc. Hiện nay có tới 2,8 triệu người Trung Quốc đã trở thành triệu phú USD và Pháp là một trong ba điểm đến mà thành phần này chú ý tới nhiều hơn cả. Để mua sắm, họ chọn Pháp là thị trường lý tưởng số 1, trước Mỹ và Singapore, Thụy Sĩ, Anh Quốc và Italia.
Du khách Trung Quốc được mệnh danh là "những ví tiền di động".
Du lịch đi trước toàn cầu hóa
Ngành du lịch đang trên đà trở thành lĩnh vực kinh tế quan trọng nhất của thế giới. Bà Sylvie Matelly, giám đốc nghiên cứu Viện Quan hệ Quốc tế Chiến lược, Iris –Paris cho hay: "Các thống kê gần đây cho thấy ngành du lịch đã phát triển ở một tốc độ thần kỳ. Có thể nói, sự bùng nổ của ngành du lịch đã đi trước hiện tượng toàn cầu hóa một bước. Du khách đến từ các nước đang trỗi dậy ngày càng chiếm một vị trí quan trọng, và những quốc gia đó cũng đang trở thành những điểm đến ngày càng được ưa chuộng. Đơn cử, số du khách châu Á giờ đây đông hơn so với du khách Mỹ...". Theo Tổ chức Du lịch Thế giới chỉ trong 20 năm nữa lượng khách du lịch trên thế giới hàng năm sẽ là 1,8 tỷ người thay vì 1 tỷ như năm 2012, trong đó có đến 20 % du khách của toàn cầu là người châu Á, chủ yếu là Trung Quốc, Ấn Độ và Nhật Bản.
Còn theo Cơ quan du lịch của Pháp, tính từ năm 2009 đến 2011, lượng du khách Brazil viếng thăm nước Pháp tăng 59 %, du khách từ Trung Quốc đến tăng 47 %. Bên cạnh đó, ngoài những quốc gia từ trước đến nay được du khách quốc tế quan tâm Ấn Độ, Trung Quốc và nhiều nước ở châu Phi, đến này còn phải kể đến những nước nhỏ như Thái Lan, Việt Nam … cũng đang trở thành những địa điểm du lịch rất được ưa chuộng của quốc tế....
Ngành du lịch đang trên đà trở thành lĩnh vực kinh tế quan trọng nhất của thế giới. Bà Sylvie Matelly, giám đốc nghiên cứu Viện Quan hệ Quốc tế Chiến lược, Iris –Paris cho hay: "Các thống kê gần đây cho thấy ngành du lịch đã phát triển ở một tốc độ thần kỳ. Có thể nói, sự bùng nổ của ngành du lịch đã đi trước hiện tượng toàn cầu hóa một bước. Du khách đến từ các nước đang trỗi dậy ngày càng chiếm một vị trí quan trọng, và những quốc gia đó cũng đang trở thành những điểm đến ngày càng được ưa chuộng. Đơn cử, số du khách châu Á giờ đây đông hơn so với du khách Mỹ...". Theo Tổ chức Du lịch Thế giới chỉ trong 20 năm nữa lượng khách du lịch trên thế giới hàng năm sẽ là 1,8 tỷ người thay vì 1 tỷ như năm 2012, trong đó có đến 20 % du khách của toàn cầu là người châu Á, chủ yếu là Trung Quốc, Ấn Độ và Nhật Bản.
Còn theo Cơ quan du lịch của Pháp, tính từ năm 2009 đến 2011, lượng du khách Brazil viếng thăm nước Pháp tăng 59 %, du khách từ Trung Quốc đến tăng 47 %. Bên cạnh đó, ngoài những quốc gia từ trước đến nay được du khách quốc tế quan tâm Ấn Độ, Trung Quốc và nhiều nước ở châu Phi, đến này còn phải kể đến những nước nhỏ như Thái Lan, Việt Nam … cũng đang trở thành những địa điểm du lịch rất được ưa chuộng của quốc tế....
Tư vấn thiết kế website chuyên nghiệp, giải pháp marketing online giúp quảng bá thương hiệu và tăng doanh số bán hàng.
Liên hệ:
Nguyễn Đăng
SĐT: 0164 658 6174
Mail: nhhdang@live.com
Website: wlike.vn
Liên hệ:
Nguyễn Đăng
SĐT: 0164 658 6174
Mail: nhhdang@live.com
Website: wlike.vn
Thứ Năm, 26 tháng 6, 2014
Ngủ dưới trời sao ở Kenya
Khu nghỉ dưỡng Loisaba
Được xây dựng tại khu bảo tồn hoang dã, khu nghỉ dưỡng Loisaba sẽ giúp du khách được hòa mình với thiên nhiên, đồng thời có cơ hội thưởng thức một đêm ngủ dưới những vì sao.
Malaysia – Điểm đến hấp dẫn bậc nhất Châu Á.
Bãi biển thiên đường tại Langkawi.
Nhắc đến Malaysia, hầu như mọi người đều nghĩ ngay đến Kuala Lumpur. Tuy nhiên, ngoài Kuala Lumpur, Malaysia còn rất nhiều điểm tham quan thú vị. Sau đây là 5 điểm “hot” mà bạn không thể bỏ qua.
Thứ Tư, 25 tháng 6, 2014
Kinh nghiệm khi đi Du lịch Hồng Kông
Hãy tự mình mang vác đồ đạc vào khách sạn nếu không muốn phải trả tiền bê đồ cho nhân viên, hãy mua sắm ở mọi lúc mọi nơi chứ đừng chờ đến sân bay miễn thuế, hãy đi Disneyland vào buổi chiều...
Những thông tin cần biết khi đi công tác hoặc du lịch Nhật Bản
1. Khí hậu Nhật Bản
Nhật Bản thuộc vùng ôn đới có bốn mùa mang những đặc điểm riêng. Mùa Xuân và mùa Thu là hai mùa đẹp nhất trong năm. Thời gian lý tưởng nhất để đến Nhật bản là vào nửa cuối tháng 3 đến nửa đầu tháng 4 - lúc hoa Anh Đào nở rộ và từ nửa cuối tháng 10 đến nửa đầu tháng 11- là thời kỳ bạn có thể ngắm lá vàng lá đỏ. Nhiệt độ trung bình cả năm ở Tokyo là 15,6 oC nhưng mùa hè nhiệt độ ở đây thường trên 30 oC và ban đêm hơn 25o C. Mùa đông Tokyo rất lạnh, nhiều khi có tuyết. Nhiệt độ trung bình ở Okinawa vào tháng Giênglà 16oC. Trong khi đó, các vùng khác lại tương đối mát ngay cả mùa hè, chẳng hạn như Abashiri ở Hokkaido, nhiệt độ trung bình trong tháng 8 là 19,1oC.
Nhật Bản thuộc vùng ôn đới có bốn mùa mang những đặc điểm riêng. Mùa Xuân và mùa Thu là hai mùa đẹp nhất trong năm. Thời gian lý tưởng nhất để đến Nhật bản là vào nửa cuối tháng 3 đến nửa đầu tháng 4 - lúc hoa Anh Đào nở rộ và từ nửa cuối tháng 10 đến nửa đầu tháng 11- là thời kỳ bạn có thể ngắm lá vàng lá đỏ. Nhiệt độ trung bình cả năm ở Tokyo là 15,6 oC nhưng mùa hè nhiệt độ ở đây thường trên 30 oC và ban đêm hơn 25o C. Mùa đông Tokyo rất lạnh, nhiều khi có tuyết. Nhiệt độ trung bình ở Okinawa vào tháng Giênglà 16oC. Trong khi đó, các vùng khác lại tương đối mát ngay cả mùa hè, chẳng hạn như Abashiri ở Hokkaido, nhiệt độ trung bình trong tháng 8 là 19,1oC.
Thứ Hai, 23 tháng 6, 2014
Những điều cần chú ý khi đi du lịch Hàn Quốc
Cảnh đẹp tại Hàn Quốc.
(Hanoitourist) - Du lịch Hàn Quốc ngoài những danh lam thắng cảnh nổi tiếng tại Seoul, du khách còn được tới đảo Cheju- điểm hẹn tình yêu. Nếu như đảo Nami làm du khách mê hồn trước những khung cảnh mộng mơ trữ tình đã từng được xem trên phim truyền hình Hàn Quốc thì đảo Cheju hiện ra diễm lệ xứng danh “thiên đường du lịch”. Có hình quả trám, đảo Cheju sở hữu nhiều bãi biển với bờ cát trắng mịn, cánh đồng xanh ngát, không khí trong lành, thật là một Hawaii thu nhỏ!
Dưới đây là điều cần chú ý khi đi du lịch Hàn Quốc:
- Thủ tục xuất nhập cảnh:
- Ðối với các đồ vật quý giá trên 300 USD (camera, máy chụp ảnh loại lớn, máy chụp hình cơ, máy thông tin…), radio casette, băng đĩa có nội dung ... nên cầm theo hoặc để ở túi xách tay tiện cho việc kiểm tra và phải khai báo trong tờ khai Hải quan.
- Số tiền tối đa được phép mang theo không phải khai báo với hải quan: 5.000 USD.
- Không mang theo tài liệu mật, tài liệu Quốc Gia, tài liệu lưu hành nội bộ các cơ quan nhà nước.
- Quý khách mang theo hộ chiếu gốc để làm thủ tục xuất nhập cảnh tại cửa khẩu.
- Ðối với Quý khách là người nước ngoài thì khi đi phải mang theo tờ khai Hải Quan đã vào Việt Nam lần thứ 1, mang theo thị thực rời, vì khách cần nhập cảnh khi quay về Việt Nam.
- Những mặt hàng mua tại nước ngoài từ 300 USD trở lên về tới cửa khẩu Việt Nam sẽ đánh thuế. Tivi từ 21 inch trở lên khi mua về Việt Nam bị đánh thuế 120% .
- Có mặt tại Ga quốc tế, Quầy làm thủ tục check in sân bay Nội Bài trước 02h khởi hành đối với chuyến bay quốc tế.
2. Hành lý - Thời tiết:
- Không mang theo các vật dụng nhọn bằng kim loại như dao, kéo, dĩa, thìa. Tránh mua về Việt Nam những mặt hàng tương tự hoặc đồ chơi bạo lực cho trẻ em.
- Các thành viên nên mang theo quần áo, phù hợp với khí hậu từng mùa.
+ Nhiệt độ trung bình mùa hè từ tháng 6 đến tháng 9: 20 - 30ºC cuối hè (22 - 280C). Mang theo mũ đội tránh nắng khi đi tham quan ngoài trời. Trời có thể mưa, Quý khách nên mang theo ô (loại xếp gọn) đề phòng trường hợp cần dùng.
+ Nhiệt độ trung bình thời điểm mùa Đông từ tháng 12 đến tháng 3 nhiệt độ ban ngày trung bình từ 5 đến 10ºC, buổi tối nhiệt độ -2 - 3ºC. Cần chú ý mang theo áo ấm và ô che tuyết rơi. Khi đi trượt tuyết nên mạc quần áo thể thao mỏng vì khi vận động người sẽ ấm và được trang bị quần áo dành riêng cho người chơi trượt tuyết.
- Do giá tiền giặt là cao, các thành viên nên mang theo bàn là, xà phòng. Mang theo đồ dùng cá nhân: thuốc men, máy cạo râu, máy sấy tóc… (nếu cần).
- Trong hầu hết các khách sạn tại Châu Á thường không trang bị bàn chải, kem đánh răng, lược…, để vệ sinh và chủ động Quý khách nên tự chuẩn bị từ Việt Nam.
- Điện 220V, phích cắm 2 chân và 3 chân.
- Các thành viên nên chọn loại giầy thấp, khi đi tham quan.
- Hành lý cá nhân, tiền bạc, đồ trang sức... khách tự bảo quản hoặc có thể nhờ hướng dẫn viên gửi tại két của khách sạn.
- Hành lý gửi máy bay nên có khoá và đề tên trên vali. Mọi hành lý cá nhân cần thiết nhất xin để tại hành lý xách tay. Trong hành lý xách tay qua cửa khẩu không để rượu (chai) các loại dao kéo hoặc đồ dùng sắc nhọn như dao ăn, cắt móng tay... (những vật dụng bằng kim loại cứng).
- Mỗi khách được mang miễn cước 5 kg hành lý xách tay + 20 kg hành lý ký gửi (gửi theo đường Hàng không).
- Quý khách tuyệt đối không nhận gửi hoặc giữ hành lý của người khác Đoàn.
3. Ăn uống:
- Đồ ăn ở Hàn Quốc cay và nhạt tương đối khó ăn đối với người Việt Nam. Quý khách nên mang theo một ít ruốc, gia vị hoặc nước mắm trong trường hợp không làm quen được với thức ăn địa phương. Đồ ăn để trong túi ni lông đóng gói cẩn thận cho vào hành lý gửi.
- Mỳ gói Hàn Quốc rất ngon nên Quý khách có thể không cần mang theo mỳ từ Việt Nam.
4. Tiền tệ, mua sắm:
- Quý khách có thể đổi tiền tại Việt Nam hoặc mang theo đô la Mỹ để đổi tại các quầy đổi tiền, sân bay hoặc ngân hàng tại Hàn Quốc.
- Tỷ giá: 1 USD tương đương 1125 Won (Tỉ giá tham khảo).
1000 won tương đương với 18.629 Đồng (Tỉ giá tham khảo).
- Đồng tiền Hàn Quốc là đồng Won. Tiền giấy có loại 1.000, 5.000 và 10.000 won. Tiền xu có loại 10, 50, 100 và 500 won. Các ngân hàng ở Hàn Quốc thường mở cửa từ 09h30 sáng - 16h30 chiều từ thứ hai đến thứ sáu. Các máy rút tiền hoạt động 24h trong ngày. Hầu hết các cửa hàng lớn, các khách sạn và nhà hàng ở Hàn Quốc đều chấp nhận thanh toán bằng thẻ tín dụng quốc tế.
- Đôla Mỹ mang dự phòng (seri từ 1995 trở lại đây). Tiền Việt không sử dụng được tại Hàn Quốc.
- Khi đi mua sắm nên mang theo một máy tính nhỏ.
- Mua hàng tại siêu thị nêm yết giá và trả tiền tại quầy thu ngân thông thường sẽ không mặc cả được. Khi mua hàng tại các gian hàng đơn lẻ, của hàng riêng có người đứng bán hoặc ngoài chợ, các thành viên nên trả giá và chọn lựa thật kỹ lưỡng vì khó để trả lại được.
- Khi mua sắm khách hàng thuận mua vừa bán và kiểm tra kỹ lưỡng hàng trước khi mua. Đại diện những người của công ty du lịch cũng như HDV Việt Nam, HDV Nước ngoài không có quyền bắt hoặc ép buộc khách phải mua hàng ở đây. Việc quyết định mua là tuỳ thuộc vào khách hàng, công ty và hướng dẫn viên không chịu trách nhiệm về giá cả và lựa chọn chất lượng các mặt hàng trong việc mua sắm này.
- Một số các điểm shopping theo lịch trình Quý khách có thể vào tham quan, mua sắm hàng hoá nhưng Quý khách không được tự ý bỏ những điểm shopping theo chương trình của Công ty.
5. Khách sạn:
- Khách sạn đạt tiêu chuẩn 3 sao, thông thường 2 người/phòng, trường hợp lẻ khách sẽ ghép phòng 3 giường.
- Giờ nhận phòng thường là: 13h00 - 14h00 và giờ trả phòng là 11h00.
- Tại các khách sạn đều có những trang thiết bị khác nhau. Khi nhận phòng, Quý khách lưu ý kiểm tra, nếu thấy hỏng hoặc thiếu phải báo ngay cho HDV biết, nếu không khi trả phòng Quý khách phải bồi thường cho những đồ bị hỏng hoặc thiếu mà Quý khách không gây ra. Hỏi kỹ về cách xem Ti Vi trả tiền (Pay TV) để tránh sử dụng nhầm.
- Gửi lại chìa khoá phòng cho quầy tiếp tân khách sạn (Key Drop) mỗi khi rời khách sạn (vì nếu mất sẽ bị phạt).
- Nhiều khách sạn ở Hàn Quốc thường không phục vụ các vật dụng vệ sinh cá nhân trong phòng nghỉ. Một số còn tính tiền dịch vụ nếu Quý khách sử dụng bàn chải đánh răng, kem đánh răng, lược của khách sạn. Vì vậy, khi đi du lịch Hàn Quốc, Quý khách nhớ mang theo dầu gội đầu, sữa tắm, bàn chải đánh răng, kem đánh răng...
- Quần áo bẩn có thể tự giặt hoặc thuê khách sạn giặt. Nếu bỏ vào sọt quần áo bẩn khách sạn sẽ tự mang đi giặt và khách sẽ phải trả tiền. Sử dụng các dịch vụ khách sạn như: giặt ủi, gọi nhờ taxi ... có thể phải trả thêm phí phục vụ từ 20-30%.
- Quý khách phải tự thanh toán cho khách sạn trong các trường hợp sau:
+ Sử dụng đồ ăn uống có sẵn trong tủ lạnh của khách sạn (mini bar) hoặc đặt trong các giỏ để trên kệ như các loại đóng gói bim bim, hạt điều khô, hoa quả sấy… Nước uống để bên ngoài tủ lạnh (có dòng chữ Complimentary hoặc Free) được phục vụ miễn phí.
+ Gọi điện thoại ra bên ngoài khách sạn.
+ Sử dụng các kênh truyền hình không có sẵn.
6. Tham quan:
- Chương trình tham quan có thể thay đổi thứ tự lịch trình để phù hợp với chương trình, thời tiết và sức khoẻ cả Đoàn, điều này sẽ được thông báo đến các thành viên trong đoàn vào cuối buổi mỗi ngày.
- Trong thời gian tại nước ngoài hầu như đi từ sáng tới chiều tối. Không có thời gian ngủ trưa hoặc quay về khách sạn buổi trưa.
- Các thành viên thực hiện đúng yêu cầu của đoàn về thời gian tập trung theo như thông báo. Nếu ai đến muộn (chậm nhất là 10 phút) Ðoàn không chịu trách nhiệm về sự chậm trễ của khách.
- Khi các thành viên một mình muốn đi ra khỏi khách sạn nhớ cầm theo card của khách sạn để tránh trường hợp bị lạc còn có thể thông tin về khách sạn.
- Khi đến bất cứ một điểm tham quan nào phải đi theo sự hướng dẫn của người dẫn đoàn. Nếu cần tách đoàn vì việc riêng nên báo cho trưởng đoàn, người dẫn đoàn hoặc người đi trước biết.
- Trong hành trình tham quan, khi Quý khách mệt và không thể đi theo đoàn được thì nhất thiết phải thông báo cho hướng dẫn viên và trưởng đoàn. Tuyệt đối không được tự ý ngồi nghỉ lại để chờ đoàn quay ra, vì phần lớn các điểm tham quan đều vào một cửa và khi quay ra là cửa khác.
- Khi Quý khách nào bị lạc Đoàn, nên đứng tại chỗ để hướng dẫn và trưởng đoàn tìm. Không nên đi tìm Đoàn vì các điểm tham quan rất rộng nên càng dễ lạc.
- Khi đi tham quan tại nước ngoài mọi quy định phải được tuân thủ theo đúng quy định của pháp luật và nhà nước sở tại, nếu ai có nhu cầu làm việc riêng phải thông báo trước với trưởng đoàn hoặc phiên dịch để thu xếp cho hợp lý thời gian và công việc.
- Khi đi tham quan chùa chiền và các nơi trang nghiêm nên lưu ý trang phục: không đi dép lê, quần cộc, váy quá ngắn, áo hở ngực, hở nách.
- Mọi thay đổi, góp ý về chương trình làm việc và tham quan đều được thông báo, trao đổi với trưởng đoàn để bàn bạc, đi đến thống nhất khi đã được sự đồng ý của cả đoàn. Mọi thay đổi không có trong chương trình khách phải tự thanh toán.
- Chấp hành nghiêm túc giờ giấc do trưởng đoàn đưa ra.
- Đi chơi ngoài chương trình cũng không nên đi một mình (có thể nhờ HDV tư vấn hoặc đưa đi).
- Các thành viên nên lưu ý không hút thuốc lá và xả rác nơi công cộng.
- Các thành viên nên lưu ý không hút thuốc lá và xả rác nơi công cộng.
7. An ninh:
- Các khách sạn không chịu trách nhiệm về những vật dụng, đồ đạc quý giá, tiền bạc để trong phòng khách sạn mà không gửi tại lễ tân.
- Ðối với hộ chiếu, giấy tờ quan trọng, tiền mặt và các tài sản cá nhân có giá trị lớn đề nghị các thành viên luôn mang theo bên mình, không để trong phòng đề phòng trường hợp mất cắp.
- Thông báo cho hướng dẫn viên khi xảy ra việc.
- Trường hợp cần cấp cứu khẩn cấp hãy gọi đến tổng đài miễn phí 119 hoặc 112.
- Trường hợp khách bị thất lạc hộ chiếu, đề nghị liên lạc khẩn cấp với Đại sứ quán Việt Nam tại Seoul theo số điện thoại: +82-2-7205124.
8. Điện thoại:
- Quý khách nên mua thẻ điện thoại (phone card) để tiện liên lạc và chi phí cũng rất hợp lý. Tại Hàn Quốc điện thoại tiên tiến 3G thế hệ mới, roaming mới sử dụng được.
- Quý khách có thể gọi về Việt Nam bằng cách:
+ Gọi tại khách sạn (Quý khách sẽ phải chịu thêm chi phí phục vụ của khách sạn).
+ Gọi bằng thẻ điện thoại từ các cột điện thoại công cộng.
- Khi gọi về Việt Nam Quý khách quay số:
+ 0084 + Mã vùng + Số cần gọi - Số cố định
Ví dụ: Số 04 3747 2283 bấm thành: 0084 4 3747 2283
+ 0084 + Số cần gọi - Số di động
Ví dụ: Số 0913 551 890 bấm thành 0084 913 551 890
- Gọi điện thoại nội bộ trong các phòng khách sạn từ phòng này sang phòng kia không mất phí, vui lòng xem tờ giấy hướng dẫn cách gọi đặt trên bàn điện thoại gọi hoặc hỏi HDV.
9. Dịch vụ xe:
- Xe buýt: Mạng lưới xe liên thành phố nối liền các thành phố lớn và các tỉnh trong cả nước. Vì vậy đi du lịch bằng xe buýt là một trong những cách tiết kiệm chi phí nhất. Xe buýt có làn đường riêng nên tiết kiệm được khá nhiều thời gian. Giá xe buýt đi các tỉnh thành xê dịch từ 500 – 1.400 won. Xe buýt trong thành phố được đánh số theo tuyến chạy nhưng vì các biển xe và lịch xe chạy thường được viết bằng tiếng Hàn Quốc (không có tiếng Anh) nên Quý khách cần tìm hiểu trước số xe.
- Xe buýt tốc hành đường dài: Dịch vụ xe buýt tốc hành thường xuyên và xe buýt tốc hành chất lượng cao cung cấp các dịch vụ xe đi tât cả các thành phố trong cả nước. Xe buýt chất lượng cao có chỗ ngồi rộng rãi, có nhiều tiện nghi: điện thoại di động, đầu máy vdeo… Xe buýt chất lượng cao có một số tuyến chạy đêm. Bến xe buýt tốc hành Seoul và Busan nằm ở trung tâm là hai bến xe đông nhất trong thành phố.
- Xe điện ngầm: Là cách đi vòng quanh Seoul, Busan, Daegu thuận tiện và hiệu quả nhất. Hệ thống xe điện ngầm đã được phát triển thành hệ thống giao thông chính trong các thành phố và tiếp tục được nâng cao chất lượng để trở thành phương tiện giao thông nhanh, an toàn và thoải mái. Ở Seoul, xe điện ngầm nối liền tất cả các khu vược lân cận với các vùng xa trung tâm và các thành phố vệ tinh. Cứ 2,5 đến 3 phút có một chuyến xe điện ngầm liên thành phố (buổi sáng và giờ tan tầm buổi chiều). Giá vé thay đổi tuỳ bến dựa trên giá vé cơ bản là 900 won.
- Taxi: Có hai loại taxi: taxi thường và taxi sang trọng. Giá vé được tính dựa trên khoảng cách và thời gian. Giá vé taxi sang trọng cao hơn taxi thông thường. Trên các taxi hầu hết đều được trang bị hệ thống dịch thuật có thể sử dụng qua điện thoại di động.
- Thuê xe ô tô: Lái xe ở Hàn Quốc cũng là một cách đi chơi rất thú vị. Hệ thống đường rộng rãi nên Quý khách có thể tự mình lái xe đi đến bất cứ nơi nào trên đất nước Hàn Quốc. Số đường và các điểm dừng đều được ghi rõ trên các biển báo ở đường. Tốc độ giới hạn ở các đường trong thành phố là 60km/h, ở đường quốc lộ (bao gồm cả đường cao tốc Olympic) là 80 – 100km/h. Người lái xe phải tuân thủ các yêu cầu sau: có 01 năm kinh nghiệm lái xe, có bằng lái xe quốc tế còn giá trị hiệu lực trên 01 năm, hộ chiếu còn giá trị hiệu lực và phải trên 21 tuổi. Điều khiển xe khi đang say rượu sẽ bị phạt rất nặng.
- Thực hiện văn minh trong Du lịch sau khi kết thúc tour Quý khách vui lòng có khoản tiền thưởng (tip) cho HDV và lái xe. Theo thông lệ của Hàn Quốc là 05 USD/01 khách/01 ngày.
- Sau khi kết thúc chuyến đi, Quý khách chuyển giao toàn bộ cuống vé máy bay (nếu có) và hộ chiếu cho công ty du lịch để làm công tác trình diện với ĐSQ Hàn Quốc (Quy định bắt buộc). Nếu không trình diện, Quý khách có thể bị đưa vào danh sách đen trên hệ thống mạng quốc tế khiến không đươc cấp visa đi các nước khác.
- Trong tình hình có dịch bệnh, Quý khách nên tuân theo hướng dẫn của sân bay và có tinh thần hợp tác. Quý khách không nên nói chuyện, tụ tập cùng nhau ở sân bay (Nên đeo khẩu trang khi làm thủ tục tại sân bay). Đặc biệt, Quý khách cố gắng không để bị cảm cúm, hắt xì hơi, sốt nhẹ trước ngày lên đường. Trường hợp bị sốt, cảm cúm trong giai đoạn hiện nay đều có thể bị giữ lại kiểm tra. Quý khách nên mang thuốc hạ sốt để dùng nếu bị sốt nhẹ do cảm cúm thông thường.
Những thông tin cần lưu ý:
TẠI HÀN QUỐC
Đại sự quán Việt Nam tại Hàn Quốc
Địa chỉ : 28-58, Samchong-Dong, Chongno-Ku, 110-230 Seoul
Điện thoại : 822 - 739 - 2065
Fax : 822 - 739 - 2064
Code : 00-82-2
Tư vấn thiết kế website chuyên nghiệp, giải pháp marketing online giúp
quảng bá thương hiệu và tăng doanh số bán hàng.
Liên hệ:
Nguyễn Đăng
SĐT: 0164 658 6174
Mail: nhhdang@live.com
Website: wlike.vn
Liên hệ:
Nguyễn Đăng
SĐT: 0164 658 6174
Mail: nhhdang@live.com
Website: wlike.vn
Thứ Bảy, 21 tháng 6, 2014
Siêm Riệp thoáng qua - Chương trình du lịch Campuchia
Cuối năm, khi mọi người bù đầu với những kế hoạch công việc làm ăn, mua sắm, gia đình, cưới hỏi, tự nhiên tôi muốn đi đâu đó xa Sài Gòn, không biết đi đâu nhưng cứ phải đi. Lang thang trên Internet một lúc, vào đến trang Elephantguide, tôi đọc say mê rồi không cần suy nghĩ mà quyết định luôn: Bay nhảy khắp nơi rồi mà bạn láng giềng chưa đi thăm thì đáng trách quá, đi du lịch Đông Dương thôi. Thế là ngay sáng hôm sau, cùng với một người bạn tên Quỳnh, chúng tôi bắt xe buýt đi Phnom Penh. Từ xe đò đến xe tuk tuk
Những ngôi nhà kiểu Khmer mái nhọn và lan can gỗ lẫn trong hoa giấy và dâm bụt đỏ
Chuyến xe đò từ Phnom Penh đến Seam Reap để thăm Angkor “thuở hồng hoang đã thấy, đã xanh ngời liêu trai” không khác mấy so với những chuyến xe đò liên tỉnh miền Tây ở Việt Nam nhiều năm trước, do chúng tôi chọn đi xe với dân địa phương chứ không theo tour của mấy văn phòng du lịch. Xe địa phương nên cũ mèm, trên nóc xe có cả vịt kêu quàng quạc còn trong xe có tivi mở cải lương Campuchia (cải lương của diễn viên Campuchia thứ thiệt chứ không phải cải lương Việt Nam lồng tiếng Campuchia). Trời tháng 12 nóng bức, những con đường đất đỏ mùa khô bụi cuốn lên mù mịt. Xe dừng lại nghỉ chân ở một nơi bán đầy bọ cạp, rết, dế nhủi chiên giòn... Mấy đứa trẻ da sạm nắng đang bưng những rổ trái cây đi bán cho khách. Để ý một bé gái mắt to và nâu, cầm những hộp mít đã bóc ra vàng ngậy, tôi mua một hộp mà còn nhớ cặp mắt của nó mở to như muốn hỏi khi nào mình mới được đi chơi như những du khách mua mít qua đường. Xe đến Seam Reap trời đã sập tối. Bến xe vắng vẻ, buồn hiu hắt, lại cách trung tâm rất xa. Chúng tôi lên đại một chiếc tuk tuk vì anh chàng chạy xe khẳng định mình biết rành Seam Reap như trong lòng bàn tay và biết rõ cả đường đến khách sạn chúng tôi đã đặt trước.
Ngôi biệt thự sơn trắng xóa, cửa xanh da trời đậm, nổi bật trên nền sọc đỏ cam của mái che nhà hàng kế bên
Một người đàn ông trung niên người Ireland đi cùng chuyến xe buýt với chúng tôi cũng đang ngồi lên yên sau một chiếc xe máy, vẫy tay: “Các cô, tôi đi đây. Hẹn gặp lại!” (nói giỡn chơi vậy mà thành thiệt, vì hai ngày sau chúng tôi tình cờ gặp nhau ở Angkor). Đường miền quê gồ ghề, còn chiếc xe chạy hết tốc độ, rung xồng xộc, gió thổi vù vù quanh tai, tôi hét át tiếng gió và máy xe “Chạy chậm lại giùm!”, nhưng anh lái xe không nghe thấy hay giả điếc mà mặt lạnh như tiền cứ chạy rầm rầm. Trước khi tôi đi Campuchia, ai cũng khuyên đặt tour cho chắc, đừng tự đi một mình vì nguy hiểm và còn hù “dân ở đó ghét người Việt lắm”, tôi bỏ ngoài tai, bởi “Người ta đi hà rầm có sao đâu. Ta là dân du lịch chuyên nghiệp mà, khéo lo”. Nhưng lúc đó tôi sợ thật sự. Đường vắng tanh vắng ngắt không bóng người hay bóng điện, cây cối vẽ lên nền trời đêm những nét dọa dẫm. Nhìn quanh, tự nhiên tôi rợn xương sống. Có khi nào gã lái tuk tuk chở mình vào chỗ buôn người hay nhốt lại đòi tiền chuộc? Seam Reap: Chợ, món ăn địa phương và phố xá Chỉ khi đến được khách sạn nhận phòng rồi, tôi mới thở phào nhẹ nhõm rủ Quỳnh ra ngoài phố ăn tối. Không tới khu phố Tây ba lô hội hè, chúng tôi tới một chợ nhỏ đầu đường, thắp đèn hột vịt lù mù. Chợ bàn ghế thấp lè tè trải khăn nhựa in hoa sặc sỡ, bán xôi đậu đen, gà luộc, trứng gà nướng, phá lấu, cơm ống tre, chè, nước mía… Có một xe bán gân, sách bò chấm mắm gừng với nhiều rau ăn kèm thật hấp dẫn. Cô gái bán hàng rất dễ thương da ngăm và gương mặt đặc trưng của người Khmer lấy chuối chát, khế chua, dưa leo, cà pháo, xắt bằng tay dẻo như múa, rồi sắp vào đĩa gân sách bò kèm thêm ít rau xanh làm thành hai đĩa. Chúng tôi ăn ngon lành vì đói. Mắm gừng có ớt hiểm cay xé lưỡi, gân, sách bò miếng mềm, miếng giòn sần sật mặn mà, cà pháo giòn tan, dưa leo mát rượi, quyện với chuối và khế thật ngon lành. Seam Reap hoàn toàn có thể trở thành một điểm du lịch hấp dẫn ngay cả khi không có Angkor. Khu phố gần chợ Psar Chaa (chợ lớn ở trung tâm) có nhiều ngôi biệt thự kiểu Pháp xưa và những dãy nhà kiến trúc kết hợp Pháp - Khmer lạ mắt xinh đẹp. Nhà cửa ở đây được sơn nhiều màu sặc sỡ nhưng không quá lòe loẹt, hài hòa với khung cảnh xung quanh.
Nhà hàng Terrasse des Élephants với màn cửa mỏng trắng muốt và những chiếc quạt trần sẫm màu kiểu thuộc địa, lười biếng quay
Từ nơi chúng tôi ở bước ra khu phố chính, ngay ngã tư là ngôi biệt thự màu vàng bơ với ban công và mái vòm trắng nép mình dưới tán dừa, cọ xanh um. Đây là quán cà phê và nhà hàng Terrasse des Élephants, với màn cửa mỏng trắng muốt và những chiếc quạt trần sẫm màu kiểu thuộc địa đang lười biếng quay. Băng qua Terrasse des Élephants khoảng vài chục mét là một dãy những nhà hàng muôn màu, kê bàn ghế mây ra ngoài hè phố, bên những chậu trồng tre cảnh xào xạc. Nhà kiểu Khmer ở Seam Reap rất chuộng những gam màu nóng như đỏ, vàng, cam với nhiều sắc độ, làm nổi bật những chiếc đèn khổng lồ hình ống bằng vải trắng treo trên tường.
Nhà kiểu Khmer ở Seam Reap rất chuộng những gam màu nóng: đỏ, vàng, cam…
Vì nắng nóng quanh năm nên những ngôi nhà ở đây đều che mái vòm phía trước có màu hòa hợp với nước sơn tường và bàn ghế kê xung quanh. Chúng tôi để ý tới một ngôi nhà sơn vàng cửa chớp và thông gió xanh lá cây đậm, mái vòm che cũng cùng màu vàng tỏa rợp khoảng sân xanh um cây lá. Nếu không có những chiếc quạt máy treo trên tường làm ta nghĩ ngay đến một nước nhiệt đới, rất có thể ai đó nhầm đây là một nhà hàng trên phố xá Paris. Cả ngôi biệt thự sơn trắng xóa cửa xanh da trời đậm nổi bật trên nền sọc đỏ cam của mái che nhà hàng cạnh đó cũng vậy.
Nếu không có những chiếc quạt máy treo trên tường, rất có thể nhầm ngôi nhà sơn vàng cửa chớp và thông gió xanh lá cây đậm này là một nhà hàng trên phố xá Paris
Sau một ngày thăm Angkor mỏi rời chân, chúng tôi ăn tối trên căn gác xép của một quán ăn Khmer có cái tên khá ngộ Le Tigre de Papier (Cọp giấy). Nơi chúng tôi ngồi trông sang nhà hàng Temple Club một điển hình của kiến trúc Pháp kết hợp Campuchia với những mái hình tam giác, tay vịn ban công thấp và thuôn thuôn. Những bóng đèn bọc vải trắng treo đầy trên trần thấp tỏa ánh vàng và ban nhạc người địa phương đang chơi những bài hát truyền thống vui nhộn phục vụ thực khách làm không khí vui vẻ hẳn lên. Sau bữa ăn tối, chúng tôi sang quán bar cách đó vài căn vì bị ấn tượng bởi chùm đèn treo xinh xắn. Chùm đèn lớn tỏa ánh vàng ấm áp xuống quầy bar làm tôi mơ màng nghĩ đến những kỳ nghỉ xa xôi tận xứ Scandinavia vì trông rất giống kiểu trang trí của Phần Lan hay Thụy Điển. Cái tên Seam Reap theo tiếng địa phương có nghĩa là chiến thắng quân Xiêm nhưng đã có thời gian, từ năm 1794 đến năm 1907, cả Seam Reap và hệ thống đền đài Angkor bị Thái Lan chinh phục và nắm giữ. Khi những người Pháp đầu tiên khám phá ra Angkor hoành tráng, Seam Reap chỉ là một ngôi làng nhỏ “ngái ngủ” không hơn không kém và chỉ thật sự mở mắt (và mở cửa) đón khách du lịch quốc tế từ khi Pháp giành quyền nắm giữ Angkor từ tay Thái Lan vào những năm đầu thế kỷ XX. Sáng hôm sau, tôi dành thời gian quay trở lại khu phố gần chợ Psar Chaa, ngắm dãy nhà vuông vắn sơn màu pastel (pha sơn trắng với các loại sơn khác nhau cho dịu mắt) như trong những làng chài Địa Trung Hải. Đáng tiếc là những ngôi nhà tầng trệt để làm cửa hiệu, tầng trên để ở ấy hơi lộn xộn, bảng quảng cáo treo cả bên trên lẫn bên dưới.
Dãy nhà vuông vắn sơn màu pastel như trong những làng chài Địa Trung Hải
Thời gian còn lại trong ngày chúng tôi tản bộ trên những con đường dọc theo hồ Tonle Sap, ngắm những ngôi nhà kiểu Khmer mái nhọn và lan can gỗ lẫn trong hoa giấy và dâm bụt đỏ. Đi một đoạn, chúng tôi bắt gặp FCC (Foreign Correspondents’ Club), cụm khách sạn - nhà hàng - quán bar sang trọng và tinh tế, trước là dinh của đại sứ Pháp thời thuộc địa, sơn trắng nổi bật giữa cây cối xào xạc um tùm.
FCC, cụm khách sạn-nhà hàng-quán bar sang trọng và tinh tế, sơn trắng nổi bật giữa cây cối xào xạc um tùm
Đối diện hồ là một chỗ ngồi tĩnh lặng với ghế mây đen và cụm chuối cảnh xanh mướt, hoa nắng vàng lọc qua những tàn lá cây to trên đầu rớt lốm đốm xuống thềm.
Chỗ ngồi tĩnh lặng ở FCC với ghế mây đen và cụm chuối cảnh xanh mướt, hoa nắng vàng lọc qua những tàn lá cây to trên đầu rớt lốm đốm xuống thềm
Ai cũng nói nếu Seam Reap không có Angkor Wat, Angkor Thom sẽ không có gì hấp dẫn và chẳng có lý do gì để ghé thăm. Chúng tôi đến Campuchia với mục đích chính để đi thăm Angkor, vì vậy thật thú vị khi khám phá ra xứ sở nhỏ bé này có nhiều điều cuốn hút khác nữa. Nếu lỡ sau này Angkor có biến mất khỏi Seam Reap, tôi sẽ vẫn trở lại thăm nước láng giềng này (có khi lúc đó tôi sẽ là triệu phú như lời ông thầy bói Campuchia đã nói như đinh đóng cột với tôi; ông ngồi giữa khu đền cổ đá rêu phong mờ mờ tối khu Bayon, lại có bóng nắng hắt vô nhìn khá “thiêng liêng” nên hy vọng… trúng). Lúc đó, chắc chỉ còn mỗi mình tôi là du khách vì ai cũng nghĩ “Seam Reap không có Angkor, có gì hay đâu?”.
Người chia sẻ Nguyễn Đăng - SĐT 0164 6586 174
Những ngôi nhà kiểu Khmer mái nhọn và lan can gỗ lẫn trong hoa giấy và dâm bụt đỏ
Chuyến xe đò từ Phnom Penh đến Seam Reap để thăm Angkor “thuở hồng hoang đã thấy, đã xanh ngời liêu trai” không khác mấy so với những chuyến xe đò liên tỉnh miền Tây ở Việt Nam nhiều năm trước, do chúng tôi chọn đi xe với dân địa phương chứ không theo tour của mấy văn phòng du lịch. Xe địa phương nên cũ mèm, trên nóc xe có cả vịt kêu quàng quạc còn trong xe có tivi mở cải lương Campuchia (cải lương của diễn viên Campuchia thứ thiệt chứ không phải cải lương Việt Nam lồng tiếng Campuchia). Trời tháng 12 nóng bức, những con đường đất đỏ mùa khô bụi cuốn lên mù mịt. Xe dừng lại nghỉ chân ở một nơi bán đầy bọ cạp, rết, dế nhủi chiên giòn... Mấy đứa trẻ da sạm nắng đang bưng những rổ trái cây đi bán cho khách. Để ý một bé gái mắt to và nâu, cầm những hộp mít đã bóc ra vàng ngậy, tôi mua một hộp mà còn nhớ cặp mắt của nó mở to như muốn hỏi khi nào mình mới được đi chơi như những du khách mua mít qua đường. Xe đến Seam Reap trời đã sập tối. Bến xe vắng vẻ, buồn hiu hắt, lại cách trung tâm rất xa. Chúng tôi lên đại một chiếc tuk tuk vì anh chàng chạy xe khẳng định mình biết rành Seam Reap như trong lòng bàn tay và biết rõ cả đường đến khách sạn chúng tôi đã đặt trước.
Ngôi biệt thự sơn trắng xóa, cửa xanh da trời đậm, nổi bật trên nền sọc đỏ cam của mái che nhà hàng kế bên
Một người đàn ông trung niên người Ireland đi cùng chuyến xe buýt với chúng tôi cũng đang ngồi lên yên sau một chiếc xe máy, vẫy tay: “Các cô, tôi đi đây. Hẹn gặp lại!” (nói giỡn chơi vậy mà thành thiệt, vì hai ngày sau chúng tôi tình cờ gặp nhau ở Angkor). Đường miền quê gồ ghề, còn chiếc xe chạy hết tốc độ, rung xồng xộc, gió thổi vù vù quanh tai, tôi hét át tiếng gió và máy xe “Chạy chậm lại giùm!”, nhưng anh lái xe không nghe thấy hay giả điếc mà mặt lạnh như tiền cứ chạy rầm rầm. Trước khi tôi đi Campuchia, ai cũng khuyên đặt tour cho chắc, đừng tự đi một mình vì nguy hiểm và còn hù “dân ở đó ghét người Việt lắm”, tôi bỏ ngoài tai, bởi “Người ta đi hà rầm có sao đâu. Ta là dân du lịch chuyên nghiệp mà, khéo lo”. Nhưng lúc đó tôi sợ thật sự. Đường vắng tanh vắng ngắt không bóng người hay bóng điện, cây cối vẽ lên nền trời đêm những nét dọa dẫm. Nhìn quanh, tự nhiên tôi rợn xương sống. Có khi nào gã lái tuk tuk chở mình vào chỗ buôn người hay nhốt lại đòi tiền chuộc? Seam Reap: Chợ, món ăn địa phương và phố xá Chỉ khi đến được khách sạn nhận phòng rồi, tôi mới thở phào nhẹ nhõm rủ Quỳnh ra ngoài phố ăn tối. Không tới khu phố Tây ba lô hội hè, chúng tôi tới một chợ nhỏ đầu đường, thắp đèn hột vịt lù mù. Chợ bàn ghế thấp lè tè trải khăn nhựa in hoa sặc sỡ, bán xôi đậu đen, gà luộc, trứng gà nướng, phá lấu, cơm ống tre, chè, nước mía… Có một xe bán gân, sách bò chấm mắm gừng với nhiều rau ăn kèm thật hấp dẫn. Cô gái bán hàng rất dễ thương da ngăm và gương mặt đặc trưng của người Khmer lấy chuối chát, khế chua, dưa leo, cà pháo, xắt bằng tay dẻo như múa, rồi sắp vào đĩa gân sách bò kèm thêm ít rau xanh làm thành hai đĩa. Chúng tôi ăn ngon lành vì đói. Mắm gừng có ớt hiểm cay xé lưỡi, gân, sách bò miếng mềm, miếng giòn sần sật mặn mà, cà pháo giòn tan, dưa leo mát rượi, quyện với chuối và khế thật ngon lành. Seam Reap hoàn toàn có thể trở thành một điểm du lịch hấp dẫn ngay cả khi không có Angkor. Khu phố gần chợ Psar Chaa (chợ lớn ở trung tâm) có nhiều ngôi biệt thự kiểu Pháp xưa và những dãy nhà kiến trúc kết hợp Pháp - Khmer lạ mắt xinh đẹp. Nhà cửa ở đây được sơn nhiều màu sặc sỡ nhưng không quá lòe loẹt, hài hòa với khung cảnh xung quanh.
Nhà hàng Terrasse des Élephants với màn cửa mỏng trắng muốt và những chiếc quạt trần sẫm màu kiểu thuộc địa, lười biếng quay
Từ nơi chúng tôi ở bước ra khu phố chính, ngay ngã tư là ngôi biệt thự màu vàng bơ với ban công và mái vòm trắng nép mình dưới tán dừa, cọ xanh um. Đây là quán cà phê và nhà hàng Terrasse des Élephants, với màn cửa mỏng trắng muốt và những chiếc quạt trần sẫm màu kiểu thuộc địa đang lười biếng quay. Băng qua Terrasse des Élephants khoảng vài chục mét là một dãy những nhà hàng muôn màu, kê bàn ghế mây ra ngoài hè phố, bên những chậu trồng tre cảnh xào xạc. Nhà kiểu Khmer ở Seam Reap rất chuộng những gam màu nóng như đỏ, vàng, cam với nhiều sắc độ, làm nổi bật những chiếc đèn khổng lồ hình ống bằng vải trắng treo trên tường.
Nhà kiểu Khmer ở Seam Reap rất chuộng những gam màu nóng: đỏ, vàng, cam…
Vì nắng nóng quanh năm nên những ngôi nhà ở đây đều che mái vòm phía trước có màu hòa hợp với nước sơn tường và bàn ghế kê xung quanh. Chúng tôi để ý tới một ngôi nhà sơn vàng cửa chớp và thông gió xanh lá cây đậm, mái vòm che cũng cùng màu vàng tỏa rợp khoảng sân xanh um cây lá. Nếu không có những chiếc quạt máy treo trên tường làm ta nghĩ ngay đến một nước nhiệt đới, rất có thể ai đó nhầm đây là một nhà hàng trên phố xá Paris. Cả ngôi biệt thự sơn trắng xóa cửa xanh da trời đậm nổi bật trên nền sọc đỏ cam của mái che nhà hàng cạnh đó cũng vậy.
Nếu không có những chiếc quạt máy treo trên tường, rất có thể nhầm ngôi nhà sơn vàng cửa chớp và thông gió xanh lá cây đậm này là một nhà hàng trên phố xá Paris
Sau một ngày thăm Angkor mỏi rời chân, chúng tôi ăn tối trên căn gác xép của một quán ăn Khmer có cái tên khá ngộ Le Tigre de Papier (Cọp giấy). Nơi chúng tôi ngồi trông sang nhà hàng Temple Club một điển hình của kiến trúc Pháp kết hợp Campuchia với những mái hình tam giác, tay vịn ban công thấp và thuôn thuôn. Những bóng đèn bọc vải trắng treo đầy trên trần thấp tỏa ánh vàng và ban nhạc người địa phương đang chơi những bài hát truyền thống vui nhộn phục vụ thực khách làm không khí vui vẻ hẳn lên. Sau bữa ăn tối, chúng tôi sang quán bar cách đó vài căn vì bị ấn tượng bởi chùm đèn treo xinh xắn. Chùm đèn lớn tỏa ánh vàng ấm áp xuống quầy bar làm tôi mơ màng nghĩ đến những kỳ nghỉ xa xôi tận xứ Scandinavia vì trông rất giống kiểu trang trí của Phần Lan hay Thụy Điển. Cái tên Seam Reap theo tiếng địa phương có nghĩa là chiến thắng quân Xiêm nhưng đã có thời gian, từ năm 1794 đến năm 1907, cả Seam Reap và hệ thống đền đài Angkor bị Thái Lan chinh phục và nắm giữ. Khi những người Pháp đầu tiên khám phá ra Angkor hoành tráng, Seam Reap chỉ là một ngôi làng nhỏ “ngái ngủ” không hơn không kém và chỉ thật sự mở mắt (và mở cửa) đón khách du lịch quốc tế từ khi Pháp giành quyền nắm giữ Angkor từ tay Thái Lan vào những năm đầu thế kỷ XX. Sáng hôm sau, tôi dành thời gian quay trở lại khu phố gần chợ Psar Chaa, ngắm dãy nhà vuông vắn sơn màu pastel (pha sơn trắng với các loại sơn khác nhau cho dịu mắt) như trong những làng chài Địa Trung Hải. Đáng tiếc là những ngôi nhà tầng trệt để làm cửa hiệu, tầng trên để ở ấy hơi lộn xộn, bảng quảng cáo treo cả bên trên lẫn bên dưới.
Dãy nhà vuông vắn sơn màu pastel như trong những làng chài Địa Trung Hải
Thời gian còn lại trong ngày chúng tôi tản bộ trên những con đường dọc theo hồ Tonle Sap, ngắm những ngôi nhà kiểu Khmer mái nhọn và lan can gỗ lẫn trong hoa giấy và dâm bụt đỏ. Đi một đoạn, chúng tôi bắt gặp FCC (Foreign Correspondents’ Club), cụm khách sạn - nhà hàng - quán bar sang trọng và tinh tế, trước là dinh của đại sứ Pháp thời thuộc địa, sơn trắng nổi bật giữa cây cối xào xạc um tùm.
FCC, cụm khách sạn-nhà hàng-quán bar sang trọng và tinh tế, sơn trắng nổi bật giữa cây cối xào xạc um tùm
Đối diện hồ là một chỗ ngồi tĩnh lặng với ghế mây đen và cụm chuối cảnh xanh mướt, hoa nắng vàng lọc qua những tàn lá cây to trên đầu rớt lốm đốm xuống thềm.
Chỗ ngồi tĩnh lặng ở FCC với ghế mây đen và cụm chuối cảnh xanh mướt, hoa nắng vàng lọc qua những tàn lá cây to trên đầu rớt lốm đốm xuống thềm
Ai cũng nói nếu Seam Reap không có Angkor Wat, Angkor Thom sẽ không có gì hấp dẫn và chẳng có lý do gì để ghé thăm. Chúng tôi đến Campuchia với mục đích chính để đi thăm Angkor, vì vậy thật thú vị khi khám phá ra xứ sở nhỏ bé này có nhiều điều cuốn hút khác nữa. Nếu lỡ sau này Angkor có biến mất khỏi Seam Reap, tôi sẽ vẫn trở lại thăm nước láng giềng này (có khi lúc đó tôi sẽ là triệu phú như lời ông thầy bói Campuchia đã nói như đinh đóng cột với tôi; ông ngồi giữa khu đền cổ đá rêu phong mờ mờ tối khu Bayon, lại có bóng nắng hắt vô nhìn khá “thiêng liêng” nên hy vọng… trúng). Lúc đó, chắc chỉ còn mỗi mình tôi là du khách vì ai cũng nghĩ “Seam Reap không có Angkor, có gì hay đâu?”.
Người chia sẻ Nguyễn Đăng - SĐT 0164 6586 174
Thứ Sáu, 20 tháng 6, 2014
New York - thành phố hấp dẫn nhất nước Mỹ
Không chỉ là đô thị đông dân nhất và có nền kinh tế hùng mạnh nhất nước Mỹ, New York còn là thành phố du lịch hấp dẫn bậc nhất với hơn 48, 7 triệu lượt khách đến tham quan trong năm 2010.
Thị trưởng thành phố - tỉ phú Michael Bloomberg cho biết đây là con số cao kỷ lục vì năm 2008, New York từng đón tiếp 47 triệu khách (năm 2009 do ảnh hưởng suy thoái kinh tế, số khách giảm xuống còn 45, 6 triệu).
Theo các quan chức ngành du lịch, số khách thăm Trái táo lớn trong năm 2010 gồm 39 triệu khách đến từ những thành phố khác ở Mỹ và 9, 7 triệu khách đến từ nhiều nước trên thế giới. Tổng lượng khách đến đã góp được 31 tỉ USD cho nền kinh tế của thành phố, giúp tạo ra thêm 6.000 việc làm. Khách đến đông nên tổng số lượng phòng cho thuê đã đạt đến 25, 7 triệu phòng/đêm. Số khán giả đến Broadway, kinh đô kịch nghệ Mỹ, thưởng thức các vở kịch cũng đã tăng 3, 8% dù giá vé xoàng nhất cũng phải 100 USD trở lên.
Ngoài cơ hội mua sắm đủ loại hàng hóa chất lượng tốt, hợp thời trang, siêu đô thị này còn có nhiều hấp lực khác: rất nhiều bảo tàng mở cửa miễn phí, những công trình kiến trúc gây ngỡ ngàng cho du khách lần đầu tiên đến thăm (từ tượng nữ thần Tự Do ở ngoài khơi, những cây cầu hàng trăm năm tuổi đến các tòa nhà chọc trời trong khu Mahattan, quảng trường Thời Đại với biệt danh Ngã tư quốc tế, công viên trung tâm rộng lớn...), rất nhiều địa danh quen thuộc từng xuất hiện trong nhiều bộ phim nổi tiếng.
Ngày nay, thành phố New York, một “thành phố không bao giờ yên nghỉ” với hơn 19, 1 triệu cư dân còn được khen là thành phố sạch, xanh. Bằng chứng là từ đầu năm 2011, khoảng 33% của hơn 13.200 chiếc yellow cab (taxi sơn màu vàng bắt mắt) đã được chuyển thành xe lưỡng tính sử dụng xăng và điện.
Ngày nay, thành phố New York, một “thành phố không bao giờ yên nghỉ” với hơn 19, 1 triệu cư dân còn được khen là thành phố sạch, xanh. Bằng chứng là từ đầu năm 2011, khoảng 33% của hơn 13.200 chiếc yellow cab (taxi sơn màu vàng bắt mắt) đã được chuyển thành xe lưỡng tính sử dụng xăng và điện.
387 năm về trước, thành phố này là một trạm giao dịch, buôn bán do những di dân đến từ Hà Lan lập nên. Khi ấy, tên của nó là New Amsterdam. Bây giờ New York là một cổng vào nước Mỹ lớn nhất với ba sân bay quốc tế JKL, Newark và LaGuardia. Dự án sân bay thứ tư, Stewart International Airport, đang được tính đến tại Newburgh.
Hoạt động gần như 24/24 giờ mỗi ngày với nhiều trạm, hệ thống xe điện ngầm (subway của New York thuộc loại lớn nhất thế giới, mỗi năm phục vụ khoảng 1, 5 tỉ lượt hành khách). Thị trưởng Boomberg tin tưởng năm 2012 New York sẽ lại lập kỷ lục mới, thu hút hơn 50 triệu lượt khách.
Người chia sẻ Nguyễn Đăng - SĐT : 0164 6586 174
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)